30 December, 2012

HCM Một cuộc đời

Review cuốn sách ở đây. Bài viết này chỉ là suy nghĩ cá nhân.

Thế là sau 2 năm tôi đã hoàn thành cuốn sách này của William J. Duiker về cuộc đời HCM. Tôi đã lần lữa mãi cho tới tận cuối năm nay, chỉ vì lười đọc sự viết siêu tỉ mỉ chi tiết của Duiker. Ông liệt kê ra không biết bao nhiêu là cái tên và các giấy tờ thư từ tài liệu liên quan. Chưa kể tôi phải giở đi giở lại phần nguồn để tra cứu, đâm ra lâu kinh khủng.


Nhưng rất đáng. Các chi tiết đó được sắp xếp và phân tích theo một cách khiến cho cuốn tiểu sử trở thành một câu chuyện rất có hồn. Tôi tưởng như mình đang cùng tác giả lần theo từng dấu chân một của HCM, đi khắp từ nơi nay tới nơi khác, bôn ba, phiêu bạt khắp châu Âu, đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần từ Nga xuống TQ rồi Đông Dương rồi lại TQ rồi lại Nga rồi lại TQ; đối mặt với hết những thế lực này tới thế lực khác, thuyết phục người, thương thuyết người, xin xỏ người, ngoại giao với người, lúc lên lúc xuống. Một cuộc đời không dễ dàng.



26 December, 2012

Giáng sinh 2012

Hôm 24 tôi với một đứa bạn cùng nhà rủ nhau ra nhà thờ. Đây là lần đầu tiên tôi tham dự một buổi... chả biết gọi là gì vì tôi có bao giờ đi đâu? Tiếng Anh chắc gọi là service chăng? Tôi cũng không hiểu cái nhà thờ đó là thuộc nhánh gì. Chắc không phải là công giáo, vì ở Mỹ toàn tin lành. Nhưng tin lành gì thì tôi cũng chẳng rõ.

Đến cũng thấy học được nhiều điều thú vị.

Đại loại cả buổi đến bao gồm cha xứ và những người trong làng đọc các trích đoạn trong Kinh thánh, cả Cựu Ước và Tân Ước, miễn sao liên quan tới sự ra đời của Chúa. Xen lẫn trong đó là tất cả con chiên đứng lên (chủ yếu là người già) hát mấy bài hát thiên chúa. Tôi ước chừng phải hát tới bảy, tám bài là ít. Cha xứ đi vòng quanh thắp nến - một biểu tượng gì đó mà dĩ nhiên là tôi không hiểu. Gần cuối có lễ Communion, tức là các bạn lũ lượt bước lên cấu một miếng bánh mỳ chấm với ít rượu vang (biểu tưởng cho máu và thịt của Chúa) và bỏ vào mồm. Cuối chương trình thắp nến và đứng vòng quanh nhà thờ hát Silent Night.

14 December, 2012

Viết

Nghe lời chị Heo, tôi quyết định ngồi viết thật. Nếu cứ đợi mãi đợi mãi cho tới lúc lớn lên, tôi e là chả bao giờ đủ giỏi và đủ trưởng thành theo cái mức mà tôi mong muốn cả. Thôi thì đành vậy, viết cũng là một cái thứ để tôi ngộ ra lúc này và lúc trước mình ngô nghê thế nào.