14 November, 2014

Cái mới - cái cũ

Hôm nay lười nên ngồi lướt fb tí, thấy một bạn đăng bài viết về việc Starbucks vào Việt Nam, cảm thán về việc một chuỗi cửa hàng cà phê Tây vào một đất nước giàu văn hóa truyền thống về cà phê như thế, kiểu đại loại than thở các bạn trẻ không biết hưởng thụ cà phê "đúng" và "chất." Hôm trước thì có đứa bạn bức xúc giữ dội về việc tiếng Việt bị lai tạp, chê bai nhiều người trẻ cứ thích đệm các từ tiếng Anh nhiều khi không cần thiết vào câu văn, câu nói.
 

Ngày xưa tôi cũng hay có những phản ứng như thế. Cái này tôi gọi là hoài niệm. Hoài niệm dựa trên cái gì? Dĩ nhiên hoài niệm có dựa trên sự thật, nhưng cũng có nhiều lúc nó đã được tô điểm một phần bởi trí tưởng tượng của chúng ta. Những thứ không có được thường đẹp. Cũng giống như việc chúng ta hay tưởng tượng tới một thế giới hoàn mỹ: "Mình rất hợp với nước Nhật," "mình phải đến châu Âu," "Hà Nội vẫn là hay nhất." Trong phim "Midnight in Paris" của Woody Allen, Gil mơ mãi tới thập niên 20s, còn Adriana lại chỉ thấy 1890s đẹp. Khoảng thời gian các hãng sách lớn xây dựng các trung tâm lớn bị những hiệu sách địa phương phản ứng lại mạnh mẽ (ở Mỹ), thế rồi giờ thì các hãng sách lớn này lại căm thù ra mặt với ebook và Amazon (câu chuyện Amazon rất phức tạp, đại loại chúng ta tạm thời "stereotype" thế - tôi chả biết dịch từ này như thế nào, các bạn đừng chê tôi). Hay như Christopher Nolan không bao giờ chịu dùng GI, ông chỉ thích đi quay ngoại cảnh chỗ thật việc thật, không phông màn xanh xiếc gì sất. Còn lắm các ví dụ mà tôi chả nhớ hết. Từ từ, bạn sẽ giật mình nhận ra còn nhiều việc như thế lắm.