12 November, 2015

Vô tâm

Đang ngồi lướt mạng xem các công trình kiến trúc tham dự vào World Architecture Festival và thấy đẹp phát điên muốn share với một đứa bạn, thế là tôi lục cục nhảy vào fb của nó và pết link. Nhân lúc đó nhìn thấy bài viết này: Tương lai nào cho Việt Nam với chính thể hiện nay? - Anh Lãng. Chắc anh này có blog khác ngoài fb nhưng tôi lười tìm lắm. Các bạn có thể nhảy vô đọc qua.
 

Tôi đọc không kỹ lắm nhưng đại loại là một bài viết to lớn phân tích tình hình chính trị kinh tế xã hội của Việt Nam, mối quan hệ với Tàu, vấn đề về phát triển. Một bài viết thể hiện tấm lòng đau đáu của người viết, sự nhức nhối và bức bối thường thấy cùng với lũ lượt vô số nhận xét ủng hộ, tha thiết chân thành. Nhảy vô wall, thấy tôi có nhiều bạn chung với tác giả.

Ngẩn người một tí. Có vài điều muốn chia sẻ.

30 May, 2015

Tại sao - Determinism và Xác suất

Tôi chả có một sự yêu thích kỳ diệu với toán học như nhiều người. Tôi đến với kinh tế chỉ vì một câu hỏi: Tại sao chúng nó giàu mà chúng ta nghèo?

Nếu học mà giải quyết được vấn đề phát triển thì hay quá, nhưng tôi không có cái ảo tưởng ấy. Tôi chỉ đơn giản muốn biết xem tri thức trên thế giới này đang có những cách nào tiếp cận với câu hỏi ấy. Kinh tế học chỉ là một trong những phương pháp ấy mà thôi, và tôi tình cờ có vài kỹ năng liên quan. Vậy nên đi học.


Câu hỏi về vấn đề giàu nghèo suy cho cùng là một câu hỏi về lịch sử, vì phát triển kinh tế quá mức gắn liền với phát triển chung của xã hội, nhất là về mặt chính trị. Nhưng ai học lịch sử cũng biết, trả lời câu hỏi "tại sao" về bất cứ thứ gì, khó đến mức nào.

08 April, 2015

Nhớ thương

Nhớ thương
Hàn Mặc Tử

Trầm ngán nghê bay trong lãnh cung
Xuân thơm bối rối ngọt vô cùng
Ôi chao, thánh thượng vô tâm quá
Lòng thiếp buồn như một tấm nhung!

16 March, 2015

Biến mất

Tội ác lớn nhất là gì?

Theo tôi, là sự lãng quên.

Người ta hỏi, học sử làm gì? Có vô số lý do nên đọc và học sử được nêu ra, nhưng tạm không đề cập tới những quan điểm ấy. Vì có khi đơn giản lắm, đôi khi, tôi nghĩ, học sử là để tưởng nhớ.

Một ng bạn của tôi chia sẻ một câu chuyện mà nó thấy giống chuyện ma.
Cách đây gần 4 năm thì mình có lên phố Tô Ngọc Vân một lần, có mang về một cái hóa đơn in làm kỉ niệm. Hôm nay có việc đi qua đấy một lần nữa, tìm lại đoạn cũ thì không thấy cái quán kia ở đâu cả. Mà cái hóa đơn ngày xưa thì cũng bay hết mực lâu rồi, chỉ còn là một mẩu giấy trắng. Giật mình nhận ra là không còn gì chứng minh là đã từng có một chuyện như thế xảy ra cả, và nếu một ngày mình quên mất cái kỉ niệm ấy thì cũng coi như chưa xảy ra thật luôn

Tôi đọc thì bật cười. Thế rồi chầm chậm nghĩ lại về cái gọi là quá khứ-hiện tại-tương lai, về thời gian. Xã hội ngày nay dễ có nhiều thứ để ghi lại quá khứ quá. Đài báo giữ lại thông tin dễ dàng trên mạng, trên máy tính. Chúng ta cũng có máy ảnh, có smartphones, có cloud drive. Đi đến đâu, nhón tay chụp một cái tạch. Thế là xong, phập, một mẩu ký ức được gắn lên một bộ lưu trữ nào đó và chúng ta đi tiếp.

10 January, 2015

Chiến tranh và hòa bình

Gần như một câu hỏi luôn được đề ra sau mỗi bài học lịch sử về chiến tranh:

"Được và mất?"

Được và mất về mặt kinh tế và về nhân sinh là dễ thấy nhất. Nhưng tôi thấy một điểm hay nhất của mỗi cuộc chiến là cái không khí cộng đồng, một cái identity rõ ràng, một tình ái quốc được đẩy lên, nhân lên gấp bội. Trong khi trước đấy có lẽ là chả có gì.