16 March, 2015

Biến mất

Tội ác lớn nhất là gì?

Theo tôi, là sự lãng quên.

Người ta hỏi, học sử làm gì? Có vô số lý do nên đọc và học sử được nêu ra, nhưng tạm không đề cập tới những quan điểm ấy. Vì có khi đơn giản lắm, đôi khi, tôi nghĩ, học sử là để tưởng nhớ.

Một ng bạn của tôi chia sẻ một câu chuyện mà nó thấy giống chuyện ma.
Cách đây gần 4 năm thì mình có lên phố Tô Ngọc Vân một lần, có mang về một cái hóa đơn in làm kỉ niệm. Hôm nay có việc đi qua đấy một lần nữa, tìm lại đoạn cũ thì không thấy cái quán kia ở đâu cả. Mà cái hóa đơn ngày xưa thì cũng bay hết mực lâu rồi, chỉ còn là một mẩu giấy trắng. Giật mình nhận ra là không còn gì chứng minh là đã từng có một chuyện như thế xảy ra cả, và nếu một ngày mình quên mất cái kỉ niệm ấy thì cũng coi như chưa xảy ra thật luôn

Tôi đọc thì bật cười. Thế rồi chầm chậm nghĩ lại về cái gọi là quá khứ-hiện tại-tương lai, về thời gian. Xã hội ngày nay dễ có nhiều thứ để ghi lại quá khứ quá. Đài báo giữ lại thông tin dễ dàng trên mạng, trên máy tính. Chúng ta cũng có máy ảnh, có smartphones, có cloud drive. Đi đến đâu, nhón tay chụp một cái tạch. Thế là xong, phập, một mẩu ký ức được gắn lên một bộ lưu trữ nào đó và chúng ta đi tiếp.